News

6/recent/ticker-posts

Hãy lao lên phía trước

HÃY LAO LÊN PHÍA TRƯỚC


 

23h30, lững thững trở về nhà trọ, vật mình lên giường như một thiên thạch lao ầm vào trái đất. Tôi sẽ đánh một giấc ... Ngày mai sẽ tiếp tục chu trình của nó. Nhưng sao tôi chẳng thể nào nhắm mắt? Tiếng gió rì rào ngoài cửa sổ. Tiếng xào xạc của cây xà cừ biên hiên. Tiếng ồn ào xa xa của phố. Bản nhạc hỗn độn của đêm. Lời trách thầm của một ai đó?

Tôi trở dậy, bật đèn, với tay lấy cuốn abum ảnh. Như một thói quen mỗi khi buồn hay khó ngủ, tôi thường lật abum ảnh tìm về một kỷ niệm:
Thầy Hải! Đúng! Đó là bức ảnh thầy dạy thể dục thời phổ thông và tôi trong buổi chia tay cuối cấp. Bức hình vẫn vậy. Thầy vẫn vậy. Chỉ tôi là khác. Tôi ngắm nhìn bức ảnh rất lâu. Bao kỷ niệm như sáng lên từ vùng ký ức mờ tối... - Những cảm giác dịu nhẹ mơn man da mặt. Tôi lao đi như một mũi tên. Sau lưng là tiếng vù vù của gió. Hai bên đường là những vệt sáng lờ mờ. Con đường trắng sáng vòng vèo trôi đi theo những bước chạy của tôi.

Hồi nhỏ tôi là đứa trẻ chậm chạp. Một "con rùa" như lũ bạn tôi thường gọi. Tôi rất mặc cảm. Nhưng rồi một hôm tôi tình cờ đọc bộ truyện tranh Nhật Bản " Siêu sao đường dài". Truyện kể về một chú bé như tôi nhờ niềm đam mê môn chạy đã vượt qua mặc cảm của chính mình. Tôi không còn nhớ tên nhân vật ấy. Nhưng bắt đầu từ đấy tôi đã tập chạy. Mỗi buổi sáng dù nắng hay mưa, dù hạ hay đông... tôi đều tập chạy. Tôi băng qua những cánh đồng nồng nàn hương lúa. Tôi lao về phía mặt trời...và thời gian cứ trôi. - Tôi vào cấp III cùng niềm đam mê về môn chạy. Ở đây tôi gặp thầy Hải, một thầy giáo trẻ mới ra trường nghiêm nghị ít nói. Thầy dạy thể dục lớp tôi. Bọn con gái rì rầm bàn tán . "Bình béo" - đứa bạo mồm nhất lớp đã đặt cho thầy biệt danh nghe cũng hay hay"thầy Hải mặt tiền". Không phải mặt thầy có lúm đồng tiền, mà vì mặt lạnh nên người ta thường ví "mặt lạnh như tiền". Hẳn thầy không biết về cái biệt danh khủng bố đó?

Tôi được chọn vào đội tuyển điền kinh của trường ở bộ môn chạy dài cự ly một nghìn năm trăm mét dưới sự hướng dẫn trực tiếp của thầy. Thú thật lúc đầu tôi cũng cảm ớn. Thầy lạnh và khó gần thật!

Buổi tập đầu tiên... - Thầy nhồi nhét vào đầu tôi biết bao nhiêu kỹ thuật : từ cách khởi động, lấy hơi, chạy nước rút...Toàn những thứ khó tiêu mà từ trước đến giờ tôi vẫn chạy mà chẳng biết chúng cần để làm gì?

Không tập trung nên lời thầy cứ vào tai này lại ra tai kia, đến khi thầy hỏi lại thì tôi ú ớ. Thầy rất giận, tôi bị phạt một trăm lần chống đẩy. Thật là một thảm họa! Tôi ghét nhất động tác này và rất giận thầy. Nhưng rồi buổi tập địa ngục đó cũng kết thúc. Thầy lại gần vỗ vai tôi và đưa cho chai nước. Bao bực bội trôi theo dòng nước mắt nhưng tôi và thầy vẫn còn một khoảng cách.

Rồi mùa xuân về... - Đội tuyển chúng tôi phải tăng cường tập luyện chuẩn bị cho hội khỏe Phù Đổng toàn tỉnh vào mùa hè. Tôi chuyển đến gần trường, gần thầy để tiện cho việc tập luyện. Những buổi sớm đầu xuân mưa phùn, gió bấc lạnh căm căm thầy vẫn dậy sớm gọi tôi chuẩn bị giày, mũ. Hai thầy trò khởi động, rồi lao đi trong màn mưa trắng xóa. Những hạt mưa li ti lạnh lẽo tạt vào ran rát mặt người. Tôi còn nhớ như in một lần thầy trượt chân ngã chúi. Đầu gối sưng vù nhưng thầy vẫn cố gắng chạy cùng tôi. Chắc thầy đau lắm!

Những buổi chiều tập leo cầu thang ngôi trường bốn tầng để tăng cường sức bậc cơ chân. Hết lên rồi xuống, hết xuống rồi lên nhiều lúc tưởng như muốn đứt hơi nhưng vẫn cố chạy. Mùa hè đến... - Thời gian cứ thấm thoát trôi đi. Đội tuyển chúng tôi chuẩn bị cho đợt tập huấn cuối cùng. Hai giờ chiều tôi đã chuẩn bị xong mọi thứ, hôm ấy tập kéo lốp ô tô trên cát để tạo sức lao. Cái nóng phừng phực bốc lên từ mặt cát như muốn bẻ gãy ý chí và mọi cố gắng của con người. Nhìn khuôn mặt nhễ nhãi mồ hôi của thầy tôi dường như quên đi cái mệt nhọc mà bản thân đang phải chịu đựng. Và lần đầu tiên tôi đã thấy thầy cười, một nụ cười hiếm hoi như những cơn gió mát từ đại dương thổi về phơi phới niềm tin và hy vọng.

Bao khoảng cách của tôi và thầy cứ dần dần tan đi nhường chỗ cho sự kính trọng và khâm phục. Thầy vẫn ít nói ngoài những lúc chỉ dạy kỹ thuật, tôi chỉ còn nhớ tiếng còi hiệu lệnh và một câu duy nhất. Nhưng đó hẳn là một lời nhắc nhở suốt cuộc đời không bao giờ tôi quên. Lời không quên... - Hôm ấy là một ngày đẹp trời cái nắng nhẹ phớt vàng lên cảnh vật, gió nhè nhẹ thổi, thích hợp cho buổi thi chạy một nghìn năm trăm mét. Sân vận động đầy ắp người rực rỡ sắc màu. Chúng tôi vào vị trí xuất phát, khuôn mặt ai cũng căng thẳng. Một tiếng súng hiệu lệnh vang lên. Tôi lao đi như một mũi tên. Những cơn gió mơn man da mặt, một cảm giác hưng phấn lan tỏa khắp cơ thể. Tôi lao đi trong tiếng hò reo cổ vũ của mọi người. Một vòng sân...hai vòng sân....rồi ba vòng sân tôi luôn dẫn đầu. Đến khúc quanh của vòng ba tôi hơi chậm lại chuẩn bị cho đoạn nước rút cuối cùng. Một vận động viên khác lao lên không biết vô tình hay cố ý xô vào tôi, bị mất trọng tâm tôi ngã chúi, chân tay mài xuống nền đường đầu gối chảy máu. Cái mệt mỏi và đau đớn bao trùm, nhìn những người khác lần lượt qua trong bất lực tôi thở dài: Thế là hết! Nhưng đúng trong khoảng khắc quyết định đó tôi đã nghe thấy tiếng thầy từ đâu đó vọng lại: "Hãy lao lên phía trước" - Một sức mạnh vô hình không biết từ đâu truyền đến nâng đỡ tôi. Tôi vùng dậy lao đi như một mũi tên, những cơn gió dịu nhẹ mơn man da mặt. Cả sân vận động ồ lên tôi về đích rồi ngất lịm. Khi tỉnh dậy thấy mình trong vòng tay nâng đỡ của thầy, thầy cười, chưa bao giờ tươi thế!

"Chúc mừng em, em đã chiến thắng" - Tôi run lên vì xúc động, những giọt nước mắt nóng bỏng và sung sướng cứ trào ra từ khóe mắt. Có lẽ từ lâu lắm rồi tôi mới khóc. Cái nắng trải dài trên đường cháy soi nghiêng bóng hai thầy trò. Và em bước... - Bây giờ tôi đã là sinh viên Đại học xa nhà, xa thầy, cuộc sống bận rộn cuốn tôi đi, nhiều lúc không còn thời gian để chạy. Nhưng tôi biết rằng cuộc đời này cũng là một đường chạy dài mà nếu tôi dừng lại có nghĩa là tôi chấp nhận thất bại. Và tôi biết ở một nơi nào đó thầy vẫn nhắc nhở tôi:

"Hãy lao lên phía trước" - Những cảm giác dịu nhẹ mơn man da mặt. Tôi lao đi như một mũi tên. Sau lưng là tiếng vù vù của gió. Hai bên đường là những vết sáng lờ mờ. Con đường trắng sáng vòng vèo trôi đi theo những bước chạy của tôi. Tôi lao về phía mặt trời ...và thầy vẫn mãi ở bên tôi.



Lại Đức Trung