News

6/recent/ticker-posts

Gió Mùa - Nguyễn Thu Phong

 Gió Mùa
 (Nguyễn Thu Phong)

Chiều nao, trời tự dưng trở lạnh. Bố tôi bảo gió mùa đông bắc về rồi đấy.

Có nghĩa là trời đã trở đông

Mẹ lôi trong tủ ra một bọc quần áo cũ. Nào là áo len, áo mút, áo gió. Rồi cả những cái áo dày cồm cộm. Mẹ bảo tuy có cũ một tý nhưng vẫn còn ấm. Chả hơn là chịu rét. Thế là chỉ chờ trời nắng, mẹ bang tất cả ra như thách thức mùa đông: này mùa đông kia! Ta sẵn sàng đón ngươi rồi đấy.

Mẹ bảo, ngày mẹ về làm dâu nhà ông nội, mỗi mùa đông là một mùa khốn khổ với lạnh và đói. Ngày ấy, nhà ông nội còn nằm ổ chuối. Cụ tôi lúc ấy đã ngoài bảy mươi cứ kỳ mài bện những cái ổ bằng lá chuối khô để tối tối những đứa cháu chen nhau rúc vào lục tìm hơi ấm. Khi tôi lên chín lên mười, nhà ông tôi không phải nằm ổ lá chuối nữa nhưng cụ vẫn lót lá chuối dưới chiếu. Cụ bảo nàm chiếu không cụ đau người lắm, với lại cụ quen cái mùi lá chuối rồi. Mùa đông mà không ngửi thấy mùi lá chuối khi ngủ là y như rằng cụ thấy bồn chồn thế nào ấy. Cũng như có những cụ già một đời quen đi đất, giờ có thêm cái dép dưới chân lại thấy vướng víu, ngượng ngịu. Hay bởi vì đôi dép đã ngăn mất cái mạch máu nối từ tim người với đất mẹ - nơi đã nâng đỡ những đôi chân một đời không ngừng nghỉ trong cuộc vật lộn với miếng cơm, manh áo? Có lẽ cả hai lý do ấy đều đúng.

May mà nhà tôi đã qua cái thời nhà lá, vách đất. Cũng như bao gia đình ở cái đất này đã không còn khốn khổ khi mùa rét đến. Nhất là những khi gió mùa đông bắc tràn về. Lạnh buốt, tê tái. Mà đâu chỉ có gió không. Cái thói của mùa đông là cắt da người bằng gió và thẩm thấu cái lạnh vào tận tim gan người ta bằng mưa. Mà lại là mưa dai. Mưa đến thối đất, thối cát. Thế nên mới có câu: nắng Lào Cai, mưa dai Yên Bái. Tôi chưa được thưởng thức cái nắng Lào Cai xem nó thế nào nhưng mưa dai Yên Bái, cái lạnh của mùa đông Yên Bái thì dẫu có đi đến nơi đâu cũng không bao giờ quên được, không thể lẫn vào đâu được. Nhớ hồi còn là sinh viên nơi thành phố biển Quy Nhơn, mỗi mùa đông đến, gió biển thổi vào làm những tấm bạt chắn gió trước khu nhà trọ gào lên nghe phần phật. Gió tạt trên con đường đến trường mỗi chiều tan học tưởng chừng như có thể thổi bay người ra giữa biển cả mênh mông. Bạn tôi bảo mày cứ liệu chừng, cỡ trên dưới bốn mươi cân như mày nên kiếm lấy cái dù cho chắc ăn, không lại mất đường về quê thì khốn. Thế mà tôi vẫn an toàn suốt mấy mùa đông nơi đất khách quê người. Gió có gào thế, gào nữa cũng chỉ bằng cái lướt nhẹ của gió mùa nơi đất bắc. Tất nhiên là vẫn lạnh, nhưng đó là cái lạnh của những ngày thèm khát một bữa cơm gia đình, của nỗi nhớ nhà, nhớ mùa đông với những cơn gió mùa đau đáu, khắc khoải.

Khi những cơn gió tràn về tôi lại tưởng tượng đến những con rùa thu mình vào trong cái mai cứng cáp hòng kiếm tìm sự an toàn. Người ta cũng vậy. Hễ trời trở đông là những bộ cánh mát mẻ của mùa thu lại đến kỳ nghỉ phép. Người ta giấu mình trong những chiếc áo mùa đông ấm áp. Rồi là mũ, là khăn, là giầy, và cả găng tay nữa.và thế là mùa đông lạnh giá trở thành mùa chưng diện tuyệt vời.

Thế nhưng, vẫn còn đó những đôi môi tím tái, những thân mình run run theo từng đợt gió, những bàn tay lạnh buốt, những đôi chân không giầy.

Mùa đông vẫn là nỗi ám ảnh

Gió mùa vẫn còn tê tái.

…………………………………….

Bố tôi ngắt cầu dao điện, thả mỏ hàn xuống đất. Ông phủi hai tay vào nhau cho bớt bụi hàn rồi quay ra bảo:

- Phong! Pha cho bố ấm nước.

Tôi vâng dạ rồi đứng dậy cầm ấm pha trà. Bố tôi ngồi ngả lưng trên chiếc ghế dựa, mồ hôi lăn trên khuân mặt sạm đi vì khói hàn. Ngoài trời, gió và mưa bui đang đuổi nhau chới với. Hình như lại đến đợt rét đậm.


NGUYỄN THU PHONG