News

6/recent/ticker-posts

"Bài thơ viết cho mẹ" của thầy Huỳnh Chương Hưng

BÀI THƠ VIẾT CHO MẸ
                                      (Huỳnh Chương Hưng)

Bà mẹ nào rồi cũng hai màu tóc,
Màu đen cho con màu trắng cho mình.
Năm tháng qua đi, riêng mình khó nhọc,
Cả một đời đâu quản hi  sinh.
Dẫu biết nuôi con cực khó bằng trăm,
Mẹ vẫn thấy đó là hạnh phúc.
Gạt riêng tư chịu đời mình cơ cực,
Cho con hương vị ngọt bùi.
Nước triều đông có lúc đầy vơi,
Nhưng lòng mẹ không bao giờ vơi thương nhớ.
Sớm nắng chiều mưa, bên bồi bên lở
Bao ngày tất bật sớm trưa.
Sao trên trời khi nhặt khi thưa,
Thân cò vạc bao lần vỗ cánh.
Vất vả ngược xuôi, vai gồng vai gánh,
Để nuôi con nên người.
Rồi mai này con sẽ lớn lên thôi,
Tóc sẽ bạc nhưng không khi nào bằng mẹ.
Lòng mẹ thương con bao giờ cũng thế,
Vẫn chỗ ướt mẹ nằm, chỗ ráo con lăn.
Mẹ bên con, mẹ hoá ngàn năm,
Là ánh sánh mặt trời, là vầng trăng tỏ.
Con bên mẹ, con là hơi thở,
Là niềm vui, là hạnh phúc vuông tròn.
Và bao giờ, mẹ cũng ở bên con.
                      
                            Sài Gòn, 1982




Nguồn: http://www.huynhchuonghung.com