News

6/recent/ticker-posts

Bài thơ "Bói kiều" của thầy Trần Xuân Toàn

                            BÓI KIỀU
                                                                   "Mai sau dù có bao giờ..."
                                                                   "Lạy vua Từ Hải, lạy vãi Giác Duyên, lạy tiên Thuý Kiều..."


                                          Này em lần giở cùng anh
                                          Khói hương quyện lẫn trang Kiều lung linh
                                          Bói xem vận số chúng mình
                                          Bói xem thế thái nhân tình ra sao?
                                          Rằng là duyên phận má đào
                                          Rằng đây quẻ bói tài cao, chí bền…
                                          Khấn đi, rồi bốc quẻ lên
                                          Trang Kiều: hạnh phúc, buồn tênh …cả mà!
                                          "Trăm năm trong cõi người ta"
                                          Rủi may âu cũng trời xa xoay vần
                                          Quẻ đầu, mách: chớ phân vân
                                          "Mỗi người mỗi vẻ, mười phân vẹn mười"
                                          Kìa em, sao chúm chím cười
                                          Phải thành tâm chứ, cợt cười nào thiêng!

                                                                 ***

                                          Giả như em có sự buồn
                                          "Phải dò cho đến ngọn nguồn lạch sông"
                                          Nầy em, em có chịu không
                                          Anh khấn thay nhé, em xem sao nào:
                                          "Những là rày ước mai ao"
                                          Thấy chưa, tài mệnh dồi dào cả hai!
                                          Cuộc đời nào biết nay mai
                                          Bói đi…Trời chẳng an bài cả đâu!
                                          "Trải qua một cuộc bể dâu"
                                          "Mai sau dù có..." về đâu... Cũng đành!
                                          Em cười thấu đến khuôn xanh:
                                          "Ông trời ổng để dành anh quẻ này"
                                          Còn em, sao run bàn tay?
                                          Lành? Không. Dữ? Chẳng. Ô hay, điều gì?
                                          "Người đâu gặp gỡ làm chi"
                                          Ôi dào, điều ấy lạ gì đâu em!
                                          Sông sâu vẫn chảy êm đềm
                                          Bỗng dưng xót với trăng đêm Kim – Kiều.

                                                                 ***

                                          Thôi em lần giở chi nhiều
                                          Buồn vui còn đọng bao nhiêu nhân tình
                                          Bói rồi... Ngẫm với chuyện mình
                                          Thương nàng Kiều đã lênh đênh kiếp người !
                                          Mặc ai cợt cợt cười cười
                                          Em tôi nước mắt khóc người ngàn xưa

                                                                 ***

                                          Chuyện mình… Bóng đứng ban trưa
                                          Cầm tay em bói tôi chưa chịu rời...

                                                                           Hà Nội , xuân 1992

Nguồn: http://xuantoan.vnweblogs.com