News

6/recent/ticker-posts

Chùm thơ về nhà giáo, nhà trường của thầy Nguyễn Quang Cương



BA MƯƠI NĂM CẦM PHẤN
                                                                                                       TS. Nguyễn Quang Cương
                                                   Chuyến tàu đời tôi đã leo lên
                                                   Không có vé khứ hồi
                                                   Chỉ có ga cuối cùng là nơi đến.

                                                   Tôi trả giá vé bằng mồ hôi
                                                   Lã chã rơi,
                                                   Như giọt rơi ngọn nến
                                                   Cháy hết mình
                                                   Quầng sáng vẫn chưa xa.
                                                   Lay ký ức một thời đã qua
                                                   Vẫn còn là ga xép.
                                                   Chưa ngồi ghế hạng sang
                                                   Mà đời thấm mệt!
                                                   Dùng bảy mươi phần trăm sức lực
                                                   Để bảo vệ mình
                                                   Mà vẫn cứ lắc lư!
                                                   Ba mươi năm
                                                   Hơn một phần tư thế kỷ
                                                   Tôi ở với văn chương
                                                   Nhưng sống bằng ý chí
                                                   Như một lão nông tri điền
                                                   Trên cánh đồng giáo dục
                                                   Lắm phong ba.
                                                   Xa
                                                   Một thời đã xa
                                                   Đói lòng không có quả sim
                                                   Thèm cả cọng rau già,
                                                   Sau mỗi giờ lên lớp
                                                   Vẫn tự mình be bờ, đắp đập
                                                   Để xanh tâm hồn, để giữ nhân tâm.
                                                   Tôi không là thánh nhân
                                                   Nhưng yêu hết mình,
                                                   Sống hết mình
                                                   Với văn, với đời,
                                                   Là phi thường
                                                   Qua bao biến động.
                                                   Tôi gặt niềm vui
                                                   Từ phía người nghe
                                                   Kết tinh chất cho sự sống
                                                   Đời cũng đáng yêu,
                                                   Với bao lớp người tri âm!
                                                   Cũng có khi
                                                   Nước mắt lặn vào trong
                                                   Bị phụ bạc lòng đau, máu rỏ
                                                   Không sao
                                                   Tơi vẫn tin vào luật nhân quả
                                                   Như con chiên tin có đức Chúa trời!
                                                   Thầy giáo già, con hát trẻ, người ơi …
                                                   Tôi đã già đâu mà tin mình hoàn hảo
                                                   Ma lực văn chương
                                                   Với đời cơm áo
                                                   Với tôi, vẫn cứ song hành!
                                                   Thời gian qua chiến tranh
                                                   Là thời gian đằng đẵng
                                                   Ba mươi năm cầm phấn
                                                   Nhanh như là gió bay!
                                                   Xin đừng hát lời ca
                                                   Bạc trắng tóc thầy …
                                                   Tôi hãy còn xanh!
                                                   Tóc xanh,
                                                   Lời xanh,
                                                   Đời xanh,
                                                   Chưa rộ vàng chín ngọt.
                                                   Phía trước là tinh hoa
                                                   Phía trước là tinh chất.
                                                   Nhân đôi thời gian
                                                   Tôi vẫn là tôi.
                                                   Nhân đôi thời gian
                                                   Tôi sẽ hóa thành đời! ./.
                                                                          Q.N.C

ĐỒNG NGHIỆP CỦA TÔI
                                                                         TS.Nguyễn Quang Cương

                                                   Đồng nghiệp của tôi có người tóc hoa râm,
                                                   Tiếng nói chùng đi trên bục giảng.
                                                   Bao tiếng cười tự tin sang sảng,
                                                   Âm thanh dồn lên từ nửa cuộc đời!
                                                   Những mái tóc xanh tràn đôi mươi,
                                                   Nhận lớp buổi đầu, run giọng nói,
                                                   Gặp chào nhau, khó tìm tên gọi,
                                                   Cô, chú, thầy, anh… lời lẽ nhập nhằng.
                                                   Đồng nghiệp của tôi đi qua cuộc chiến tranh
                                                   Tay cầm súng vừa là tay cầm bút
                                                   Chuyện cổ tích thường kể trong lớp học
                                                   Là những năm vượt rừng Trường Sơn
                                                   Là những năm gió kép, mưa đơn,
                                                   Trong tâm bão của một thời bao cấp.
                                                   Đã bao phen tự thấy mình đơn độc
                                                   Khi bấm lòng vượt dốc giữ nhân tâm!
                                                   Đồng nghiệp của tôi bao vượt thác, ngược sông
                                                   Lửa tim yêu cháy rực màu phượng đỏ.
                                                   Trên phố thị, nẻo rừng xa, xóm lúa…
                                                   Lời giảng ngân vang, tiếng hát cũng ngân vang!
                                                                                                 N.Q.C

SINH VIÊN

                                                                    TS.Nguyễn Quang Cương
                                                   Sinh viên mắt mọc nghiêng
                                                   Luôn khiêu khích – xâm lược
                                                   Sợ Sơn Tinh thắng cuộc
                                                   Nên phá giá thị trường
                                                   Mượn cớ đi đồng hương
                                                   Để làm lính trinh sát
                                                   Giả đò đi trả sách
                                                   Bí mật trao thư tình.
                                                   Các cô nàng xinh xinh
                                                   Tình yêu như gieo hạt
                                                   Những anh chàng háo sắc
                                                   Cứ chạy đua vũ trang
                                                   Học hành thì làng nhàng
                                                   Yêu đương cấp dũng sĩ
                                                   Khi kiểm tra có bí
                                                   Tay trái chui hộc bàn
                                                   Sự nghiệp được vinh quang
                                                   Nhờ quy tắc tay trái
                                                   Tình yêu cứ mới mãi
                                                   Bởi quả tim xoay chiều./.
                                                                              N.Q.C

 THỜI TÔI SỐNG
                                                                     TS.Nguyễn Quang Cương
                                                   Thời tôi sống đây, dù có vững niềm tin
                                                   Làm thầy giáo thấy mong manh hạnh phúc
                                                   Cố nghĩ điều xa, điều gần lại thực
                                                   Bữa cơm ăn, thiếu cả cọng rau già.
                                                   Trên một chuyến tàu, hay đi một miền xa
                                                   Muốn dễ làm quen, phải giấu tên nghề nghiệp
                                                   Nói dối tưởng qua, người đời vẫn biết,
                                                   Áo bốn mùa thay hai bộ mà thôi.
                                                   Vào cửa hàng gặp nghịch lí cuộc đời:
                                                   Giáo viên ư? Xếp hàng sau cán bộ…
                                                   Cái mặc, cái ăn đè mình nặng nợ
                                                   Giá chợ trời hắt hủi với đồng lương.
                                                   Biết bao người đã dừng lại nửa đường
                                                   Rẽ lối tắt, lênh đênh tìm hạnh phúc.
                                                   Hạnh phúc bình thường của người nghèo nghị lực
                                                   Nhưng dễ gì phân biệt giữa thời nay.
                                                   Riêng tôi cứ tin, sau đêm sẽ là ngày
                                                   Gian khổ qua đi, cuộc đời xuân thắm lại
                                                   Chúng ta vẫn là người cấy trồng gieo vãi
                                                   Những hạt giống vàng, cho nhân loại gặt mùa vui.
                                                                                                   1984
                                                                                                   N.Q.C

                                                                                                   Nguồn: http://nguvanqn.edu.vn